Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Bàn về mại dâm, một vấn đề kinh tế.

Nhân việc Hoa hậu Mỹ Xuân bị đưa ra xử, nhân dịp hơn 1 tuần nay các báo ầm ĩ "đánh" mại dâm ở Đồ Sơn, tôi có đọc được một bài báo rất hay ở blog của Phạm Nguyên Trường. Trước khi các bạn đọc nguyên bản dịch theo đường LINK NÀY, xin có mấy cảm nghĩ như sau:
1. Trước nay, ai cũng nghĩ mại dâm là vấn đề xã hội (về đạo đức, về nhân cách), nhưng thật ra nó là vấn đề lớn hơn, thuộc về nhân quyền, và ảnh hưởng đến kinh tế, liên quan đến quản lý nhà nước.


2. Như bài viết đã dẫn, mại dâm có thị trường, có nhu cầu và có bên cung, như vậy có đủ yếu tố kinh tế trong đó. Do đó, nảy sinh vấn đề quản lý và vai trò của nhà nước. Cấm đoán là việc bao giờ cũng dễ, nhưng trong nền kinh tế thị trường, cấm đoán khiến cho thị trường sinh ra hậu quả và làm méo các quan hệ. Nền kinh tế thị trường dị ứng nặng với cấm đoán, đó là biện pháp điều hành nền kinh tế bao cấp. Dĩ nhiên, trong kinh tế thị trường, nhà nước cũng nắm những lĩnh vực đặc biệt quan trọng, như phân phối điện năng, công nghiệp vũ trụ, ngân hàng... Mại dâm chả lẽ lại sánh ngang tầm quan trọng như vậy.
3. Trong bài viết đã dẫn, có một phần rất hay là "mại dâm và chính trị", trong đó phân tích sự can thiệp của nhà nước phải định hình bằng cách phân ra khu vực công và tư. Thường thì nhà nước nắm quyền can thiệp vào khu vực công, vào việc mà không ai tự nguyện làm, ví dụ đầu tư cơ sở hạ tầng, điện nước, bảo đảm môi trường, xử lý rác... Đó cũng là nội dung mang mầu sắc xã hội chủ nghĩa. Vấn đề là, mại dâm có phải là lĩnh vực công hay không? Người ta nhầm lẫn chuyện này. Nếu cho rằng, nhân quyền là nguyên tắc tối cao, thì mại dâm là lĩnh vực tư. Đó là điều mà các chính phủ đề cao nhân quyền đã hành động, bằng cách cho tự do hóa và kiểm soát mại dâm. Một chuyên gia viết được dẫn trong bài: "Chúng tôi coi [mại dâm] là một loại dịch vụ xã hội, nó cung cấp lối thoát về mặt tình dục vì thỏa mãn về mặt tình dục có thể giúp ngăn chặn bệnh tật cho nhiều người đàn ông và đôi khi giúp ngăn chặn cả những rối loạn tâm lí nữa. Ngay cả những người coi đấy là hiện tượng đáng tiếc hay chưa được tốt cũng có thể coi đấy như một trong những nghề có tính cách giúp đỡ, một loại dịch vụ, tương tự như y tế, như công tác xã hội hay cảnh sát, giúp người ta giải quyết những vấn đề của mình"
4. Có thể suy nghĩ kết luận nêu ra trong bài đã dẫn: "Cấm đoán mại dâm là một thí dụ về chính sách tồi, dựa trên những lí lẽ sai lầm đang rất thịnh hành hiện nay. Đấy một phần là do ít người muốn công khai thách thức nó. Bài này đã chỉ ra rằng mại dâm là trao đổi tự nguyện, đôi bên đều có lợi, giữa những người đàn bà và đàn ông đã trưởng thành. Nhiều tổn hại liên quan đến mại dâm thực ra là kết quả của tình trạng bán hợp pháp hay bất hợp pháp của nó tại nhiều quốc gia. Mại dâm phải nằm trong lĩnh vực đạo đức cá nhân chứ không phải lĩnh vực quản lí của nhà nước, nhà nước ép buộc đời sống tình dục của người trưởng thành là sai"
(NXH)

Bố dặn các con: Những điều cần nhớ trong đời

Đây là một lá thư riêng của Ông Tôn Vận Tuyền, Viện trưởng Viên Quốc gia Hành Chánh Đài Loan, một chánh khách nổi tiếng Đài Loan gởi cho các con của ông lúc còn sống, bây giờ mới thấy lưu hành trên internet, được nhiều phụ huynh đọc và cảm xúc sâu đậm. 

Tôn Vận Tuyền để lại những lời căn dặn như sau:
Các Con thân mến,
Viết những điêu căn dặn này, Ba dựa trên 3 nguyên tắc nhu sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Là cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc nầy đâu!
3. Đây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà Ba ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ, trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích, chớ vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn đường, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì đáng quý nhất, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì quãng đời đó vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều. Đừng trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy không hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ là cảm xúc nhất thời. Cảm giác tuyệt đối nầy sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà từ từ biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng động, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình.
5.Tuy có nhiều người trên thế giới thành công, nổi tiếng mà chẳng học hành nhiều, không có bằng cấp cao, nhưng cũng không có nghĩa là; không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức do học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !
6. Ba không yêu cầu các con phải phụng dưỡng trong nửa quãng đời còn lại của ba sau nầy. Ngược lại, Ba cũng không thể bao bọc quãng đời sau nầy của các con, lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc ba đã làm tròn thiên chức của Ba. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay xe hơi, nhà các con ăn soup vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không cò nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, ba tuần nào cũng mua Vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh; muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì miễn phí cả. Đôi khi ta cũng có may mắn gặp được người tốt giúp đỡ thiên hạ mà không đòi hỏi gì cả, Nhưng hiếm lắm! Đó là chuyện May Rủi của cuộc đời! Tất cả hình như đều hướng thượng theo tháp Maslow
9.Sum Hợp Gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau, dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu. Khó lắm đấy! Nên kiếp này hãy cố sống tử tế với nhau !

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Lên đồng

Lên đồng

Tất cả cùng quay cuồng cùng nhảy nhót
Cùng vỗ tay và cùng tung hô
Kẻ lên đồng đã vào mê lộ
Mọi kẻ hầu đồng mê sâu say xa…
Người hát văn phiêu bồng trong tiếng lạ
Tập thể đảo điên đồng mộng dị sàng…

Có người từ dân tộc khác
Lạc vào chỗ đang lên đồng
Trố mắt ngạc nhiên
Mê khác mê
Say khác say
Người chẳng giống người…

(NXH)

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Chuyên mục kinh tế: bài đầu tiên

Cựu học sinh lớp E chuyên toán, từ lâu đã không bàn về toán nữa mà chuyển sang nói chuyện văn chương. Qua trao đổi trên blogE chúng ta tự tin hơn khi nói chuyện với các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình văn học và nhất là với... các cô giáo dạy văn. Chúng ta hầu hết làm trong các ngành kỹ thuật (kĩ sư, bác sĩ, nghiên cứu khoa học), cũng nên biết chút ít về kinh tế vĩ mô, kinh tế vi mô, để không bị "ngọng" khi đứng trước các nhà kinh tế, các quan Trung ương, quan tỉnh, quan huyện. Thể theo nguyện vọng của một số bạn đọc, kể từ hôm nay, BBT blogE mở thêm Chuyên mục kinh tế, phản ánh đều đặn những vấn đề liên quan đến đầu tư, kinh doanh hàng ngày mà mọi người đều quan tâm. Những bài viết trong chuyên mục này sẽ được sưu tầm, lựa chọn phù hợp với nhu cầu, thị hiếu bạn đọc blogE. Đây cũng là một diễn đàn để mọi người giúp nhau mở mang thêm hiểu biết của mình về một lĩnh vực vô cùng quan trọng của cuộc sống, đó là lĩnh vực  Kinh tế.
Bài đầu tiên chúng tôi muốn giới thiệu là bài viết của nhà báo Nguyễn Vạn Phú, trước là nhà báo hàng đầu của Báo Đầu tư, đã chuyển sang làm cho Thời báo Kinh tế Sài Gòn. Chúng ta hãy xem Nguyễn Vạn Phú nói về vấn đề tăng trưởng tín dụng ở Việt Nam hiện nay như thế nào? (BBT)

CHUYỆN TĂNG TRƯỞNG TÍN DỤNG
Nguyễn Vạn Phú

Ngân hàng Nhà nước đang cố gắng tìm mọi cách để các ngân hàng cho vay nhiều thêm, mức thêm cố gắng chừng 12% so với năm ngoái, bởi phải tăng dự nợ tín dụng tối thiểu ở mức này thì GDP mới tăng như dự tính. Nhưng thay vì thúc giục các ngân hàng thương mại, tại sao không thử hỏi các doanh nghiệp, là nơi đi vay tiền, vì sao họ không thèm vay thêm nữa.
Khác với suy nghĩ bình thường, lãi suất cao nhưng đi kèm lạm phát cao thì không làm doanh nghiệp lo ngại. Đầu năm họ vay một khoản tiền mua nguyên vật liệu về để sản xuất, giá chừng đó; giữa năm bán hàng (giá đã lên) thu tiền về. Vì tình hình lạm phát, hàng bán ra sẽ có giá cao hơn dự tính, dư sức chịu lãi suất cao mà vẫn còn có lãi.
Cái thời điểm khó khăn nhất của doanh nghiệp là giai đoạn chuyển đổi, từ lạm phát cao sang chững lại và giảm xuống. Lúc đó lãi suất cao mới là gánh nặng vì đội giá thành trong khi giá bán không tăng được nữa. Đó chính là giai đoạn hiện nay nên doanh nghiệp không vay, không mở rộng sản xuất kinh doanh.
Ngoài ra những doanh nghiệp còn làm ăn được, cũng đang tìm những nguồn vốn khác chứ không chịu vay ngân hàng nữa. Làm ăn được hiện nay chỉ có những ngành liên quan đến xuất khẩu và nông nghiệp. Cả hai đều đang tận dụng khả năng chiếm dụng vốn (hoặc của nông dân, hoặc của khách hàng bằng nguyên vật liệu) nên cũng không đụng tới tín dụng ngân hàng.
Nhiều doanh nghiệp chọn con đường bán bớt cổ phần cho nước ngoài, tiền cũng rót vào kinh doanh, không qua tín dụng ngân hàng. Kiều hối những năm trước chảy vào địa ốc, nay địa ốc đóng băng, tiền sẽ chảy vào sản xuất, kinh doanh – chảy trực tiếp, không qua tín dụng ngân hàng.

Chính vì vậy trong năm 2012, tổng phương tiện thanh toán tăng 22,38% mà tín dụng chỉ tăng 8,91%; Đến cuối tháng 5/2013, tổng phương tiện thanh toán tăng 5,46% mà tín dụng chỉ tăng 2,98%. Nói tóm lại, vẫn có tiền để duy trì mức tăng GDP như dự kiến, chỉ có điều một phần tiền này nó không chảy qua kênh tín dụng của ngân hàng (nền kinh tế phi chính thức của Việt Nam chiếm đến 30%).
Về phía ngân hàng, tín dụng không tăng nhiều khi là điều hay. Mấy năm trước có lúc huy động được 100 đồng, họ lại cho vay lên đến 116 đồng! Nay tỷ lệ này giảm còn 95% nhưng phải xuống nữa, chừng 80% mới phù hợp và 70% mới an toàn. Chứ cứ như mấy ngân hàng làm liều, vay tiền ngân hàng khác để cho vay thì sẽ sớm sụp tiệm.
Trước đó, các báo chạy tít “Mỗi tháng bơm thêm 40.000 tỷ đồng”; hay “Bơm 40.000 tỷ đồng tín dụng vào nền kinh tế mỗi tháng”… là sai rồi. Viết như thế nhiều người sẽ hiểu nhầm Chính phủ sẽ bơm một lượng tiền khổng lồ, 40.000 tỷ đồng/tháng, vào nền kinh tế. Tiền ở đâu mà “bơm” như thế?
Thật ra, tại Quốc hội, ông Nguyễn Xuân Phúc (Phó Thủ tướng) nói “…tất cả các tháng còn lại mỗi tháng chúng ta phải giải ngân được 40 nghìn tỷ/ tháng” để tín dụng cả năm tăng 12%. Chữ chúng ta ở đây phải hiểu là hệ thống ngân hàng.
Tín dụng tăng hay không là do ngân hàng (người cho vay), doanh nghiệp (người đi vay); còn chính phủ chỉ đóng vai trò thúc đẩy. Những năm trước tín dụng tăng kỷ lục, có năm tăng trên 50%, chủ yếu đổ vào bất động sản và những ngành nghề liên quan. Nay bất động sản không hút tiền vì đang đóng băng thì tín dụng làm sao tăng được.
Giả thử năm ngoái bạn cho vay 100 đồng, muốn tăng 12% tức năm nay phải cho vay 112 đồng. Nhưng nay người vay cũ trả nợ và không vay nữa, tức duy trì 100 đồng đã khó, làm sao nghĩ đến chuyện cho vay 112 đồng. Ngân hàng cũng vậy, nợ cũ tăng nhanh, nay xẹp cũng nhanh, có cái thành nợ xấu, có cái người nào giỏi trả được nợ thì đâu dám vay nữa nên duy trì tín dụng ở mức bằng năm ngoái là đã giỏi lắm (chỉ sợ nó co hẹp lại, tăng trưởng âm nữa kìa) nói gì đến tăng trưởng. Cho nên trông chờ ngân hàng giải ngân mỗi tháng 40.000 tỷ đồng là chuyện khó, hầu như không thể thực hiện được.
Các nước cũng rơi vào tình trạng như thế nên cũng có chuyện bơm tiền ra. Và bơm hiểu theo nghĩa ngân hàng trung ương mua trái phiếu chính phủ (hay các tài sản tài chính) mà ngân hàng thương mại đang nắm giữ, đưa tiền cho ngân hàng để tiền chảy vào nền kinh tế. Thế mà ở Việt Nam đang làm ngược lại, ngân hàng thương mại bỏ tiền ra mua trái phiếu chính phủ! Và để cho khỏe Ngân hàng Nhà nước bèn tính khoản mua trái phiếu chính phủ đó cũng là tăng trưởng tín dụng!

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Thơ tình tháng Sáu (bài 4)

Bài thơ KHOẢNG TRỜI YÊU tôi làm theo sự gợi ý và đề nghị của anh Trần Đông Phong, Phó Vụ trưởng Vụ Kinh tế công nghiệp Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Đầu đề Bài thơ này đã được chọn đặt tên cho Tập thơ đầu tay của tôi đang được ấn hành tại Nhà xuất bản Hội nhà văn.
Anh Phong trước đây là Sếp của tôi ở Vụ Quản lý dự án đầu tư nước ngoài, nổi tiếng về khả năng ngoại ngữ và sự am hiểu thơ Đường. Anh vừa cho xuất bản Tuyển tập thơ viết trực tiếp bằng chữ Hán và được dịch nghĩa ra tiếng Việt và tiếng Anh. Cuốn sách có tên là CẢM DIÊM THẦN (Cảm nhận vị muối trên môi - Salty Feeling on Lips).

KHOẢNG TRỜI YÊU

Khoảng trời yêu nơi ấy có tình em
Có cầu vồng nối hai đầu nỗi nhớ
Có bình minh khoe nụ cười rạng rỡ
Có hoàng hôn tim tím mắt đợi chờ

Khoảng trời yêu lãng đãng những vần thơ
Khúc ca dao ngọt ngào ru mộng ước
Gió thì thào kể duyên tình thuở trước
Để suốt đời ta cứ mãi tìm nhau…

Hai chúng mình cùng dấu kín niềm đau
Sông thương nhớ chảy về miền sâu thẳm
Lòng lưu luyến những tháng ngày say đắm
Cầu Ô kia sao mưa vẫn sụt sùi?

Anh thả hồn tìm về chốn xa xôi
Nơi lúa chín vàng chân trời mùa hạ
Quê hương đấy mà nửa đời xa lạ
Khi nhận ra đã trắng cả mái đầu.

Chuyện tình xưa vết sẹo vẫn hằn sâu
Buồn vẫn lửng lơ trong chiều tĩnh lặng
Nụ hôn ngày nào còn nguyên vị mặn
Vòng tay đời ôm chặt nỗi cô đơn…

Khoảng trời yêu nơi ấy có tình em
Áng mây trôi giữa lòng ta thổn thức
Những lời thơ bay lên từ lồng ngực
Đêm đêm hóa thành muôn triệu vì sao.

Khoảng trời yêu vằng vặc nỗi khát khao
Trăng khuyết nửa để phần anh một nửa?
Cánh đồng hát khúc tình ca của lúa
Con diều bay vi vút giữa tầng không…
                                                                                               (NCT - 6/2013)
Còn đây là bản nhạc không lời mà Trần Đông Phong rất thích, tôi xin gứi tặng các bạn độc giả


Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Thơ một vần

Ngày Hải Yến học Đại học và là thành viên Câu lạc bộ thơ mà anh Hoàng Thế Sinh làm Chủ nhiệm, em cũng có được một số bài thơ. Thơ của em, dẫu không đem đi đăng báo hay dự thi đạt giải như văn của anh HTS, anh NXH; dẫu không nổi "tiếng trong và ngoài nước" nhờ blog E như thơ anh NCT, thì thời đó, thơ em cũng nổi tiếng cấp ... lớp. Rất nhiều bạn cùng lớp Đại học của em, cứ mỗi khi họp lớp, lại đọc những câu thơ của em thời ấy. Em nghĩ, một người như em, đến "lều thơ" cũng chẳng được công nhận, nói gì đến mơ thành "nhà thơ", mà có được mấy câu thơ sống trong lòng bạn bè như thế, âu cũng là một niềm hạnh phúc mấy ai có được!
Một trong những bài thơ của em mà bạn bè còn nhớ, là bài thơ một vần. Em cũng không chắc nó có phải là thơ không, hay là mấy câu vè? Nhưng em cứ cho rằng nó là thơ: Cái một vần ấy, cũng là một cách tu từ.
 Trong những môn thời Đại học, em ghét nhất môn Triết học. Và bài thơ một vần ấy là:
                                   
                                      CẢM NGHĨ HÔM ĐẦU HỌC TRIẾT
           
                                             Hôm nay chúng tôi học Triết
                                             Trời ơi, ngồi liền ba tiết!
                                             Sao đầu đau thế không biết?
                                             Nhìn thầy giáo ... chỉ muốn giết!

  Mới viết hôm trước, hôm sau thầy Chủ nhiệm khoa đã đến phòng chơi (Thầy vẫn gần sinh viên như thế mà!), hỏi: "Nghe nói Hải Yến mới có thơ vần IẾT hay lắm!" Chả biết đứa nào lẻo mép đã mách thầy. Nhưng mấy chục năm rồi, bạn bè vẫn nhớ và nhắc đến cái vần IẾT ấy.
Ngày em mới đi làm, có một cậu bạn cùng cơ quan yêu một cô bé nhà dân ngoài cổng cơ quan. Chả biết thằng 22 tuổi yêu đứa 17 tuổi chân thành tha thiết đến đâu, mà nó làm thơ về người yêu nó đến lạ. Cũng là thơ một vần. Em cũng chưa dám chắc là thơ nó là hay nó "đạo" ở đâu. Nhưng cũng ấn tượng lắm. Hơn hai chục năm rồi, cậu ấy đã chuyển công tác đi nơi khác, nhưng cứ nhắc đến nó là chúng em nhắc đến những câu thơ vần ẨY của nó.

                                                            NGƯỜI YÊU

                                                         Cái tay em vung vẩy,
                                                         Cái ngực em tung tẩy,
                                                         Cái mông em ngúng nguẩy,
                                                         Cái mắt em đưa đẩy,
                                                         Em đi cái điệu sàng sẩy.

 Hôm trước trên blog E, anh LPT có cổ động làm thơ theo kiểu BÚT TRE, em chưa hưởng ứng, vì cho rằng THƠ MỘT VẦN của mình không giống thơ Bút Tre.
  Hôm nay em gửi mấy câu để các anh chị đọc chơi, và cùng làm THƠ MỘT VẦN với em.
  (Hải Yến)

Báo Việt bí tin quá hay sao mà phải nhặt cả tin này?

Sáng nay vào mạng xem  các báo chào mừng ngày Nhà báo Việt Nam thế nào, thấy Báo Thanh niên  online đăng tin này, chụp lại để bạn đọc biết. Chúng ta cùng trao đổi xem sao. Hành động thiết thực quá! Chào mừng ngày báo chí cách mạng bằng việc khám phụ khoa miễn phí cho nữ phóng viên và vợ nam phóng viên. Chắc Bệnh viện Hoàn Mỹ Cửu Long dự báo đây là đối tượng thường xuyên tiếp xúc với tệ nạn hoặc chịu hậu quả từ tệ nạn xã hội chăng? (BBT)
Còn đây là một ảnh vui lấy trên Facebook của một bạn tên là Hồng Nhung mô tả cảnh săn tin của các nhà báo Việt hiện nay, xin đăng lại để các bạn cùng suy ngẫm về nghề báo xem có nên cho con cái theo nghề này không?