Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

VỢ QUÊ



 
Một tuần đã trôi qua
Chẳng thấy mail em gửi
Anh nhắn tin thăm hỏi
Em mới chịu trả lời
“Em hơi mệt chút thôi
Anh đừng lo, anh nhé”.

 


Người nhà quê là thế!
Mưa to thành mưa bé
Mưa nhỏ hóa không mưa,
Nắng cháy xém cả trưa
Vẫn bảo rằng nắng nhẹ.
Thương chồng xa, con bé
Em cố chút sao đâu.

 
 
Hết đồng cạn đồng sâu
Xong khoai rồi đến lúa,
Mọi lo toan vất vả
Em gánh một mình thôi.
Chỉ được cái hay cười
Người nhà quê là thế!






Em bảo em mệt nhẹ
Nghĩa là ốm nặng rồi.
Thương em quá đi thôi!
Hương đồng sao da diết
Ước gì mail anh viết
Thành liều thuốc cho em...

                                

 NCT 20/10/2012

Thơ Tạ Hữu Gay (Biệt ly)

Biệt ly

Biết nói gì đây, biết nói gì
Bao nhiêu. Mà chẳng biết nói chi
Thời gian đằng đẵng. Không gian cách
Sớm chiều dằng dặc. Ôi biệt ly



Vừa mới hôm nào thôi, gặp nhau
Vai sát bên vai, đầu sát đầu
Mà sao khó nói, sao khó nói
Nay còn đâu nữa, nay còn đâu

Tình yêu. Anh muốn là hàm tăng
Đối số là ta, cả hai đằng
Em ơi! Anh muốn rằng tất cả
Hai đối đều tăng, gia số dương

Để biệt ly: Càng nhớ càng thương…

(Để nhớ mãi ngày ở quê hương)
Xuân 1980

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Đom Đóm

Trẻ con bây giờ ở thành phố không biết con đom đóm, thì thật là thiệt thòi. Trẻ con ngày xưa ở nông thôn, nhìn đàn đom đóm bay, tâm hồn dậy lên mộng mơ, như sắp với được sao trời. Đến khi lớn lên, xem diễn kịch lại một lần nữa thấy kim tuyến óng ánh. Nó cũng có giây phút làm say lòng người, nhưng rồi "một đốm lửa nhỏ nhoi sự thật hơn vạn ánh sao sa..." từ nơi mà tinh cầu thực ra đã tan rã rồi. Chẳng qua đây cũng chả phải thơ. Nó là câu chuyện huyễn hoặc về một hy vọng. (NXH)

Đom đóm

Con đường ấy đêm khuya đom đóm
Một trời sao sa
trong tầm tay
Tôi gọi đó là niềm hy vọng
Ấp ủ trong tôi
bao tháng năm dài...

Đêm sân khấu huy hoàng kim tuyến
Một trời sao xao xuyến tâm hồn
óng ánh năm xưa
lập loè thổn thức
Vở diễn nào thắp sáng ước mong xa...

Vở diễn nào thực tại cũng hạ màn
Con đường ấy đã đi rồi
không bao giờ trở về được nữa
Một đốm lửa nhỏ nhoi sự thật
Hơn vạn ánh sao xa
Đã chết tinh cầu

Tôi đã yêu em cuối con đường
Không trở lại được ngày bình thường xưa cũ
Mộng sao sáng gặp đời kim tuyến
Tôi nhớ vô cùng
Đom đóm thuở ngây thơ

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

chúc mừng năm mới, các đồng chí. Hi hi

Năm mới, xin chiêm ngưỡng cái khẩu hiệu của thời Liên Xô này. Cũng là một kỷ vật


Ảnh cũ tháng 1/1975. Ba thằng bé

Tấm ảnh này chụp đầu năm 1975, tôi nhớ đó là trước kỳ thi chọn vào đội tuyển Toán thi miền Bắc, hoặc trước ngày thi học sinh giỏi toán Miền Bắc lúc đó. Chụp tại thị xã Hải Dương, ba thằng ở nhà QH chạy đi chụp. Không kiêng chụp ba, nhưng ông thợ ảnh bảo: chụp 3 thì một cậu đứng. NXH đứng lại cúi cúi, nên cái số bị vất vả. Hai ông NLB và TQH ngồi nên sướng cả.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Đây mới đúng là kỷ vật nữa này!

Ông nào viết lưu bút cho tôi mà không ghi rõ họ tên thì xưng danh cho mọi người biết nhé. Tôi chỉ biết ông này quê Thanh Miện, mà Thanh Miện có tới 3 ông là cựu học sinh chuyên toán cấp 3 Hải Hưng (72-75),  cả ba ông đều có chức, có quyền và giàu sang. Vì thế, tôi chọn bản lưu bút này để khai quang blog đầu năm mới mục Kỷ vật 8e9e10e, hy vọng năm nay lớp ta có người trúng mánh đồ cổ (chứ không phải hoài cổ hay dài cổ đâu nhé) thì cả lớp chắc sẽ được chiêu đãi mệt nghỉ. (LPT)

công trái xây dựng Tổ Quốc

Đây là tờ công trái phát hành năm 1983. Hồi đó 100 đồng rất giá trị. Ai tính cho biết 100 đồng hồi đó mua được gì, bằng bao nhiêu tiền bây giờ? Đến năm 1993    là hạn thanh toán công trái, bà bá tôi (chị ruột mẹ) đã mất, nên không ai để ý đến tờ công trái đó nữa. Thế là còn lại vật kỷ niệm này.