Hôm nay, tự dưng lại đọc thấy bài này của Nguyễn Duy. Ông nhà thơ này nghe nói đang hút thuốc lào bên Đức.
(NXH)
XẨM NGỌNG
Nghêu ngao hát ngọng nghẹo chơi
Người cười nói xúc phạm người ngậm tăm
Siêng năng xúc phạm phàm ăn
Kẻ đi xúc phạm kẻ nằm dài lưng
Đàn kêu tưng tửng từng tưng
Con trâu xúc phạm sợi thừng cột trâu
Bông hoa xúc phạm con sâu
Con cá xúc phạm lưỡi câu ao nhà
Ông bụt xúc phạm con ma
Lão say khướt xúc phạm bà tỉnh queo
Cái sang xúc phạm cái nghèo
Cái ngay xúc phạm cái khoèo bẩm sinh
Đàn kêu tinh tỉnh tình tinh
Cái tâm xúc phạm cái hình vô tâm
Cõi dương xúc phạm cõi âm
Cõi thiêng xúc phạm cõi trần tục gian
Đàn kêu tang tảng tàng tang
Nàng chơi đẹp xúc phạm chàng xấu chơi
Ngứa nghề hát ngọng nghẹo chơi
Người yêu nhau xúc phạm người ghét nhau…
Nguyễn Duy
(Cuối năm 1991)
Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013
MỘT NÉN HƯƠNG CẦU SIÊU TRONG NGÀY RẰM THÁNG BẢY

NHỚ LẮM, TÓC DÀI ƠI!
Cứ mỗi khi nhìn một cô gái có đuôi tóc dài ngúng nguẩy theo nhịp bước, là hình bóng cô bạn thân thương lại hiện về rõ nét trong tôi. Lúc nào cũng mới tinh, như vừa hôm qua, hôm kia. Như chưa hề có sự cách xa vĩnh viễn và lâu như thế.
Bạn tôi cùng tuổi, nhà lại sát sau nhà tôi, cách có một hàng rào râm bụt. Cha chúng tôi ngày xưa cùng đi bộ đội một ngày. Hai anh kế trên chúng tôi chơi thân với nhau. Có lẽ vì rất nhiều điểm chung ấy mà chúng tôi thân nhau từ nhỏ chăng? Chỉ có một điểm khác là, cha tôi trở về sau mấy năm chống Pháp do thương tật. Còn cha bạn tôi vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường chống Mỹ khi bạn mới hai tuổi. Bạn thiệt thòi hơn tôi rất nhiều.Tôi chẳng hiểu sao, cùng ở trên một mảnh đất, sáng sớm, chúng tôi cùng ra hai chiếc cầu ao rửa mặt rồi đội nón mê theo anh đi cắt cỏ, chăn trâu, bắt cào cào châu chấu. Chiều hè, lại cùng gội đầu bằng nước ao ngâm bồ kết vò lá bưởi rồi phơi nắng. Thế nhưng, tóc tôi không sao đen được. Nó cứ hoe hoe đỏ. Giá như mái tóc ấy vào thời nay, thì tôi sẽ không mất công sức và tiền của để đi nhuộm như bọn choai choai trong làng mà mỗi lần về, tôi lại thấy vô khối, chẳng biết chúng con nhà ai. Chỉ đến khi tôi học Đại học, mái tóc tôi mới hết đỏ hoe. Chắc là do không bị phơi nắng nữa. Đã thế, tóc tôi lại không thể dài. Tuy nó rất dày, nhưng cứ đến ngang lưng là những ngọn tóc cứ chẻ làm đôi, làm ba. Nhiều lúc nghịch tóc, tôi cầm ngọn tóc tước ra ... Còn tóc bạn tôi thì ngược lại. Vừa dày, vừa đen óng. Và đặc biệt, là nó rất dài. Khi chúng tôi còn nhỏ, hàng rào râm bụt bao giờ cũng có một lỗ to vừa một người chui lọt. Chúng tôi chẳng cần lấy liềm cắt cành lá, chỉ do chui nhiều nên cành lá không mọc được mà thôi. Gần nhà xa ngõ, nên chúng tôi thường chui qua rào như thế để đến với nhau. Vậy mà nhiều lần, khi chui sang nhà tôi, tóc cô bạn vẫn bị quấn vào hàng rào, phải gỡ mãi. Nhà bạn tôi có một khóm nhài, hoa nở quanh năm, nhưng nhiều nhất là vào mùa hè. Cứ mỗi sinh nhật tôi, trong sáng hè đầy nắng, bạn tôi lại cầm cả nắm hoa nhài trắng muốt và thơm ngát, trắng thơm như tình bạn của chúng tôi, chui qua rào và đưa cho tôi. Chúng tôi ngồi vắt vẻo mỗi đứa trên một cành sung ngả ra ao, vừa ăn khoai luộc, vừa chuyện ríu ran. Hương nhài thoang thoảng trên mái tóc. Đuôi tóc dài của bạn đung đưa trên mặt nước ao. Mấy con chuồn chuồn ớt đậu trên khóm lục bình gần đó, giật mình bay vội ...
Bạn tôi cùng tuổi, nhà lại sát sau nhà tôi, cách có một hàng rào râm bụt. Cha chúng tôi ngày xưa cùng đi bộ đội một ngày. Hai anh kế trên chúng tôi chơi thân với nhau. Có lẽ vì rất nhiều điểm chung ấy mà chúng tôi thân nhau từ nhỏ chăng? Chỉ có một điểm khác là, cha tôi trở về sau mấy năm chống Pháp do thương tật. Còn cha bạn tôi vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường chống Mỹ khi bạn mới hai tuổi. Bạn thiệt thòi hơn tôi rất nhiều.Tôi chẳng hiểu sao, cùng ở trên một mảnh đất, sáng sớm, chúng tôi cùng ra hai chiếc cầu ao rửa mặt rồi đội nón mê theo anh đi cắt cỏ, chăn trâu, bắt cào cào châu chấu. Chiều hè, lại cùng gội đầu bằng nước ao ngâm bồ kết vò lá bưởi rồi phơi nắng. Thế nhưng, tóc tôi không sao đen được. Nó cứ hoe hoe đỏ. Giá như mái tóc ấy vào thời nay, thì tôi sẽ không mất công sức và tiền của để đi nhuộm như bọn choai choai trong làng mà mỗi lần về, tôi lại thấy vô khối, chẳng biết chúng con nhà ai. Chỉ đến khi tôi học Đại học, mái tóc tôi mới hết đỏ hoe. Chắc là do không bị phơi nắng nữa. Đã thế, tóc tôi lại không thể dài. Tuy nó rất dày, nhưng cứ đến ngang lưng là những ngọn tóc cứ chẻ làm đôi, làm ba. Nhiều lúc nghịch tóc, tôi cầm ngọn tóc tước ra ... Còn tóc bạn tôi thì ngược lại. Vừa dày, vừa đen óng. Và đặc biệt, là nó rất dài. Khi chúng tôi còn nhỏ, hàng rào râm bụt bao giờ cũng có một lỗ to vừa một người chui lọt. Chúng tôi chẳng cần lấy liềm cắt cành lá, chỉ do chui nhiều nên cành lá không mọc được mà thôi. Gần nhà xa ngõ, nên chúng tôi thường chui qua rào như thế để đến với nhau. Vậy mà nhiều lần, khi chui sang nhà tôi, tóc cô bạn vẫn bị quấn vào hàng rào, phải gỡ mãi. Nhà bạn tôi có một khóm nhài, hoa nở quanh năm, nhưng nhiều nhất là vào mùa hè. Cứ mỗi sinh nhật tôi, trong sáng hè đầy nắng, bạn tôi lại cầm cả nắm hoa nhài trắng muốt và thơm ngát, trắng thơm như tình bạn của chúng tôi, chui qua rào và đưa cho tôi. Chúng tôi ngồi vắt vẻo mỗi đứa trên một cành sung ngả ra ao, vừa ăn khoai luộc, vừa chuyện ríu ran. Hương nhài thoang thoảng trên mái tóc. Đuôi tóc dài của bạn đung đưa trên mặt nước ao. Mấy con chuồn chuồn ớt đậu trên khóm lục bình gần đó, giật mình bay vội ...
Đến những năm học Cấp Ba thì tóc bạn tôi đã dài gần đến kheo chân. Chiều cao khoảng một mét năm nhăm của bạn, thời chúng tôi, đã là đẹp lắm. Gương mặt tròn trĩnh dịu hiền, nhìn ai cũng như muốn cười. Vẻ đẹp của bạn tôi đã làm mê đắm biết bao gã si tình. Mấy chàng trong lớp thì còn lườm nhau, ngại nhau. Những chàng lớp khác thì chẳng cần ai biết ai. Chỉ khổ cho tôi, thành kẻ đưa thư bất đắc dĩ. Nhưng bạn tôi kiên quyết không nhận thư, không đọc thư. Tôi lại phải mất công đem trả. Nhiều lần như thế, thành ra tôi lại là kẻ phải chối từ. Mặc kệ cậu, thích thì đến mà đưa tận tay ... Cứ thế, nên suốt những năm học phổ thông, mái tóc dài của bạn tôi cũng chỉ có tôi, đứa bạn gái vô duyên, là người sở hữu thứ hai. Nhiều buổi ra chơi giữa hai tiết học, tôi vắt mái tóc dài óng ả của bạn lên cổ mình, thử xem, mình mà có một mái tóc như thế thì nó sẽ thế nào trên gương mặt lúc nào cũng ánh lên những tia nghịch ngợm của tôi? Chúng tôi nói chuyện nhiều đến mức, năm cuối Cấp Ba, thầy chủ nhiệm phải chuyển tôi đi bàn khác. Thế là tôi xa tóc dài của tôi. Thầy làm thế cũng chẳng oan uổng gì cho tôi. Bởi nói chuyện trong giờ học, thì chỉ có tôi. Còn cô bạn dịu hiền thì sợ thầy nhắc, nên chỉ cười, hoặc lắc, hoặc gật, để hưởng ứng chuyện tôi. Nhưng có xa gì trong một lớp học? Ngồi ở hai dãy khác nhau, tôi và tóc dài vẫn hướng về nhau để ra hiệu. Rồi thư từ cho nhau. Chúng tôi có vô khối cách khác để chuyện trò. Lại cả dọc đường đi về mỗi buổi học. Tôi chẳng hiểu sao chúng tôi nói mãi chẳng bao giờ hết chuyện. Những người mới quen, thấy lúc nào chúng tôi cũng đi cùng nhau, chưa nhớ tên, chỉ biết lấy mái tóc dài để phân biệt.
Khi tôi vào Đại học, thì tóc dài học Trung cấp Ngân hàng. Cách nhau mấy chục cây số, xe cộ đi lại thời đó rất khó khăn, nhưng chúng tôi vẫn đến chỗ nhau nhiều hơn cả về nhà. Trường của bạn gần mấy trường sĩ quan. Những lần tôi sang đó, đều gặp những gã áo xanh đến trồng cây si ở phòng bạn tôi. Nhưng tôi biết, vẫn như trước thôi, mái tóc dài ấy vẫn chưa ai có duyên để chạm vào. Bạn tôi rất nữ tính, chẳng hề kiêu căng. Và bạn chưa bao giờ lợi dụng vẻ đẹp của mình để trở thành kẻ lập kì tích trong chuyện ái tình. Tôi thì chẳng dám chắc, nếu mình bị tấn công nhiều thế, mình lại không xao xuyến ít nhiều. Từ cuối lớp 12, tôi đã ngẩn ngơ rồi. Ngẩn ngơ trước một bóng áo xanh qua những vần thơ dịu ngọt. Tóc dài ra trường trước tôi một năm. Chúng tôi cùng về quê công tác, nhưng điều kiện gặp nhau và chuyện trò thì ít hơn thuở phổ thông. Hết giờ làm việc, tôi ở tập thể, còn bạn về nhà. Bạn kể về một anh cùng cơ quan yêu bạn lắm, nhưng bạn chưa thật rung động. Còn tôi, sau mối tình thơ mộng dang dở của mình, cũng chưa muốn "cùng ai". Bẵng đi một dạo, tóc dài bảo tôi rằng bạn sắp sắm đồ cưới. Anh ấy cùng cơ quan đấy. Yêu mình đến mức khổ sở nên mình đã nhận lời. Và khi nhận lời yêu rồi, mới nhận ra rằng mình cũng yêu anh ấy quá ... Đêm trước ngày ăn hỏi, tóc dài ngủ cùng tôi trong căn phòng tập thể của tôi. Bạn bảo rằng, đi lấy chồng rồi, biết bao giờ lại ngủ cùng nhau? Trên chiếc giường một, thỉnh thoảng tôi lại đè lên mái tóc dài của bạn, khiến bạn phải vắt tóc lên phía đầu giường. Tôi trêu rằng, mấy hôm nữa nằm với chồng thì làm sao đây? Bạn ửng hồng đôi má, ngượng ngùng. Tôi thấy đôi má hồng của bạn rất đẹp, thế mà mấy bà ở làng cứ bảo là "phận hồng nhan”. Hôm cưới bạn tôi, tôi đi cùng bạn vào gian phòng tập thể có chiếc giường cưới đơn sơ nhưng tràn đầy hạnh phúc, trước khi về, tôi còn nói thầm vào mái tóc dài: Tuần sau, người ta sẽ đợi nghe kể chuyện tuần trăng mật đấy nhé!
Tôi có ngờ đâu rằng, chuyện tuần trăng mật của tóc dài vĩnh viễn là một bí mật của riêng bạn. Chỉ bốn ngày, kể cả ngày bạn cưới, tôi vừa xách cặp xuống lớp thì có một người quen đến báo: Về ngay đi, Tâm bị tai nạn chết rồi. Tôi hỏi lại như người ngớ ngẩn: “Tâm nào?”. Mặc dù, trong số bạn bè, chỉ có mỗi tóc dài của tôi tên như thế ... Tôi phóng xe đạp về nhà trong tiếng gào thét của chính trái tim mình: Không phải thế! Không phải thế! Nhưng phía sau hàng rào kia, tiếng ồn ào, tiếng khóc của mẹ bạn làm tim tôi chết lặng. Mãi tôi mới chui qua được hàng rào râm bụt ... Lên đến quê chồng bạn, cách nhà chúng tôi hơn chục cây số, chồng bạn vẫn chưa mang được tóc dài của tôi về. Tai nạn tàu ở Văn Điển. Chiều tháng giêng âm u, mãi rồi tôi cũng thấy một chiếc áo quan đóng kín. Không thấy tóc dài của tôi đâu cả. Tôi gọi mãi, gọi mãi tên bạn, chẳng thấy cái miệng tươi tắn đáp lời, như những lần tôi gọi qua hàng rào râm bụt. Cái huyệt sâu hun hút. Tôi như nhìn thấy trước mắt mình một đuôi tóc dài đung đưa ...
Nhiều hôm sau đó, chồng bạn kể lại rằng, hai vợ chồng bạn đi Hà Nội thăm anh chị, rồi tiện sắm sửa cho cuộc sống riêng. Mỗi người một xe đạp chất đầy đồ. Đến đoạn Văn Điển, bạn muốn đi "việc riêng” nên bảo chồng đứng giữ xe bên lề đường nhựa. Bạn băng qua đường tàu rồi, thì tàu lao đến, nếu tóc không dài thế, có lẽ đã không bị cuốn vào! Chồng bạn nhìn thấy tận mắt tử thần cướp mất vợ yêu mà chẳng thể làm gì! Khi tàu dừng được, bế trên tay, vợ yêu chỉ còn là một thi thể giập nát. Mái tóc dài rối tung, đẫm máu.
Tôi không muốn tin rằng tại mái tóc dài đẹp mê hồn khiến bạn tôi gặp nạn. Tôi cũng không muốn tin rằng đôi má lúc nào cũng đỏ hồng của bạn là phận bạc bởi hồng nhan. Tôi càng không muốn tin rằng do tuổi bạn kị với tuổi Dần của chồng, lại cưới vào tháng Dần nên bị hổ vồ như người ta bình luận. Nhưng tôi không thể giải thích nổi tại sao một cô gái đẹp dịu hiền như tóc dài của tôi lại chết thảm khốc thế ở tuổi đôi mươi, trong tuần trăng mật của cuộc đời?
Giờ đây, những cô gái để tóc dài cứ ít dần đi. Và cứ mỗi khi nhìn thấy một mái tóc dài, tôi lại nghẹn ngào nhớ đến người bạn gái thân thương.
Nhớ lắm, tóc dài ơi!
(MAI HƯƠNG)
Tôi không muốn tin rằng tại mái tóc dài đẹp mê hồn khiến bạn tôi gặp nạn. Tôi cũng không muốn tin rằng đôi má lúc nào cũng đỏ hồng của bạn là phận bạc bởi hồng nhan. Tôi càng không muốn tin rằng do tuổi bạn kị với tuổi Dần của chồng, lại cưới vào tháng Dần nên bị hổ vồ như người ta bình luận. Nhưng tôi không thể giải thích nổi tại sao một cô gái đẹp dịu hiền như tóc dài của tôi lại chết thảm khốc thế ở tuổi đôi mươi, trong tuần trăng mật của cuộc đời?
Giờ đây, những cô gái để tóc dài cứ ít dần đi. Và cứ mỗi khi nhìn thấy một mái tóc dài, tôi lại nghẹn ngào nhớ đến người bạn gái thân thương.
Nhớ lắm, tóc dài ơi!
(MAI HƯƠNG)
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
Mừng sinh nhật nhà giáo Vũ Kim Hào
Lạc dòng lỡ bước vào đời gian truân
Ẩn mình lên sống với rừng
Muốn tìm chốn cũ ngại ngần bước đi
Lời thầy cô dặn mãi ghi
Mến trường yêu lớp theo nghề thầy xưa"
Những lời tâm sự của Vũ Kim Hào từ 15 năm trước với bạn bè lớp E dường như vẫn ứng vào bạn cho tới tận hôm nay. Bước vào tuổi 56 Hào đã trở thành viên ngọc quý của núi rừng Yên Bái. Thật hiếm có người nào sinh ra và lớn lên ở vùng đồng bằng trù phú sông Hồng dám hiến dâng cả cuộc đời cho núi rừng như thế.
Hào đã làm cho chúng tôi phải cảm phục về đức hy sinh, sự hiếu thảo và lòng chung thủy của một cựu học sinh lớp E chuyên toán Hải Hưng 72-75. Tròn 55 tuổi, đã trở thành ông nội, ông ngoại mà vẫn trẻ trung yêu đời, viết những vần thơ tràn đấy lạc quan, phải chăng đó chính là bí quyết đã giúp bạn vượt qua mọi trở ngại cuộc đời để đạt tới vinh quang hôm nay?
Thành công của Vũ Kim Hào, ngoài sự nỗ lực của bản thân, không thể bỏ qua phần đóng góp hết sức quan trọng ở hậu phương của người bạn đời Nguyễn Thị Ươm. Các bạn đã chấp nhận xa cách, chấp nhận hy sinh lợi ích và tình cảm riêng để làm trọn nghĩa vụ của những người con với đất nước, với gia đình, thực sự là tấm gương sáng trong cuộc đời này.
Hào đã làm cho chúng tôi phải cảm phục về đức hy sinh, sự hiếu thảo và lòng chung thủy của một cựu học sinh lớp E chuyên toán Hải Hưng 72-75. Tròn 55 tuổi, đã trở thành ông nội, ông ngoại mà vẫn trẻ trung yêu đời, viết những vần thơ tràn đấy lạc quan, phải chăng đó chính là bí quyết đã giúp bạn vượt qua mọi trở ngại cuộc đời để đạt tới vinh quang hôm nay?
Thành công của Vũ Kim Hào, ngoài sự nỗ lực của bản thân, không thể bỏ qua phần đóng góp hết sức quan trọng ở hậu phương của người bạn đời Nguyễn Thị Ươm. Các bạn đã chấp nhận xa cách, chấp nhận hy sinh lợi ích và tình cảm riêng để làm trọn nghĩa vụ của những người con với đất nước, với gia đình, thực sự là tấm gương sáng trong cuộc đời này.
Nhân dịp sinh nhật Vũ Kim Hào (20/8) thay mặt những người bạn đồng môn cấp 3 ngày xưa, Ban Liên lạc lớp chúc bạn mãi trẻ trung yêu đời, gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp và cuộc sống. Chúc cặp uyên ương Vũ Kim Hào - Nguyễn Thị Ươm yêu nhau và hạnh phúc đến trọn đời. (BLL)
Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
Mùa thu bên cửa
Nắng cháy bỏng, mưa sập trời đổ nước
Anh và mùa hè
Và em trong ngôi nhà tránh cơn giông gió
Mùa ngổn ngang yêu, nông nổi những âu lo
Sắp đến mùa cô đơn
Em ở đâu khi mùa thu bên cửa?
Nắng cũng nắng dịu dàng như tóc mướt
Mưa cũng mưa nhè nhẹ bước em đi
Anh với thu
Hai kẻ dại buồn
Giọt phin cà phê dùng dằng không nỡ đắng
Tóc anh lên khói sương
Gió Thiền Quang gượng nhẹ
Liễu lá phai xanh không nỡ nâu màu áo ni cô
Thu không nỡ ồn ào bóp vỡ trái tim anh buồn nhớ
Hồn vương tiếng mơ
Không thể nói mùa nồng nàn đã hết
Lá lìa cành gửi mùa thu trong thớ gỗ
Mây trôi dâng mùa thu vào thẳm xanh đáy nước
Con chim bay đi còn vết gió ngang trời
Không nỡ nói mùa yêu rồi sẽ hết
Nhưng em ơi
Qũy sống của anh và em vơi chết theo người
Còn thời gian luân hồi theo mùa sống mãi
Anh và em cùng thua thời gian
Yêu cũng khác biến màu như lá đấy
Tóc mùa thu dâng nắng bạc trên đầu
Yêu trở thành yêu kỷ niệm dẫu chói ngời
Em ở đâu, mùa thu đến rồi?
Mùa cúc cu làm tổ
ấp ủ ký ức mùa yêu…
19/8/2003
NXH
BỐ ĐỪNG MONG MẸ VỀ
(Lời con Ngưu lang nói với bố)
Thôi
Bố đừng mong mẹ về!
Xứ thiên đường mẹ sống
đâu giống chốn trần gian.
Mẹ chẳng thể nào ngủ trong ống cống
hay ăn xin kiếm sống nuôi con.
Mẹ yếu ớt, dịu dàng
như đóa hoa buổi sớm
làm sao có thể dậy từ nửa đêm
chen chúc xếp hàng
nộp đơn xin cho con vào lớp một.
Mẹ cũng chẳng dám đổi phong bì
lấy những lời thề thốtcho con vào sở nọ ban kia
dẫu con có đậu thủ khoa đại học.
Thôi
Bố đừng khóc nữa!
Nước mắt làm sao rửa sạch khổ đau.
Bố cứ đi chăn trâu
rồi chui vào ống cống kia mà ngủ.
Bố ơi!
Mẹ không về nữa đâu
Bố đừng mong đợi
Bố đừng mong đợi
Con sẽ cố học thật chăm, thật giỏi
để sau này nối nghiệp bố… chăn trâu!
(NCT-8/2013)
Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013
Chuyên mục kinh tế: Chớ hiểu lầm về tăng trưởng GDP
Khái niệm tăng trưởng GDP được xuất hiện với tần suất khá cao trên mặt báo. Kinh tế Mỹ tăng trưởng 2% đã lấy làm mừng, kinh tế Pháp tăng trưởng âm mà dân Tây vẫn đi nghỉ hè nhiều đến mức kẹt xe kéo dài 800km trên xa lộ. Kinh tế Nhật thì suy thoái đã 20 năm nay nhưng lại là nguồn ODA lớn nhất cho VN. Trong khi đó, tăng trưởng 5% làm nhiều người lo ngại và đặc biệt kinh tế Trung quốc tăng trưởng ở mức 7% đã bị xem là hạ cánh nặng nề.
Hoặc, VN được xem là xứ hạnh phúc thuộc hàng top ten hoàn cầu nhưng tăng trưởng thuyền nhân vượt biên mới thật ngoạn mục. Thành tích mà cơ quan di trú Úc ghi nhận từ đầu năm 2013 đến nay số người vượt biên trái phép đến Úc đã đạt con số 760 người (so với con số 50 người vào năm ngoái, 31 người vào năm 2011).
Vậy khái niệm tăng trưởng là gì mà có nhiều tiêu chuẩn đánh giá dẫn đến mê hồn trận như vậy.
Tổng sản lượng quốc nội GDP được giới kinh tế gia tính toán bằng tổng số:
1. Chi tiêu của quần chúng, nhằm thỏa mãn nhu cầu vật chất và tinh thần của người dân
2. Chi tiêu của bộ máy thống trị, để điều hành và đôi chỗ có trục lợi
3. Đầu tư hay tiết kiệm, để thỏa mãn nhu cầu cao hơn trong tương lai
4. Lượng Xuất khẩu trừ đi lượng Nhập khẩu, chỉ là số sách kế toán phù phiếm mà không có ý nghĩa với đời sống. Nhập siêu phục vụ cho mục 1, Xuất siêu đáp ứng mục 3.
Trong 4 khoản cấu thành nên GDP, chỉ có khoản 1 - chi tiêu của quần chúng là thực chất có ý nghĩa. 3 khoản mục còn lại chỉ cần thiết nếu đáp ứng được mục tiêu tăng trưởng của khoản 1.
Kinh tế Liên bang Mỹ, chi tiêu của dân chúng chiếm hết 80% tổng sản lượng, ngân sách tiêu hết 15-17%, đầu tư khoảng 10%. Phần thiếu hụt đi vay bằng cách bán công khố phiếu hoặc FDI của nước ngoài. Do chi tiêu quá nhiều nên nước Mỹ phải nhập siêu, tiêu thụ nhiều đến mức lố bịch, phúc lợi xã hội không tương xứng với sản lượng và tỷ lệ tiết kiệm/đầu tư thấp giảm cơ hội tăng trưởng.
Nhật Bản và các nước công nghiệp mới nổi NICs chi tiêu 50-60%, ngân sách tiêu 15% và còn lại là tiết kiệm.
Trung Quốc thời cải cách Đặng Tiểu Bình chi tiêu hết 50% và giảm dần theo đà tăng trưởng kinh tế, đến nay chỉ còn quãng 35%.
Việt Nam thời kỳ Đổi mới chi tiêu hết 50-60% rồi giảm dần, đến nay còn cỡ 25-30%, đầu tư/tiết kiệm cỡ 40-45% và ngân sách chiếm xấp xỉ 30% lại còn bội chi 6-7%.
Bây giờ ta so sánh với Campuchia, nước mới thoát khỏi thảm họa diệt chủng và đã từng thua kém xa Việt Nam về tăng trưởng GDP cũng như chỉ tiêu GDP trên đầu người.
GDP trên đầu người, VN luôn gấp 1.5 lần CPC
Vậy khái niệm tăng trưởng là gì mà có nhiều tiêu chuẩn đánh giá dẫn đến mê hồn trận như vậy.
Tổng sản lượng quốc nội GDP được giới kinh tế gia tính toán bằng tổng số:
1. Chi tiêu của quần chúng, nhằm thỏa mãn nhu cầu vật chất và tinh thần của người dân
2. Chi tiêu của bộ máy thống trị, để điều hành và đôi chỗ có trục lợi
3. Đầu tư hay tiết kiệm, để thỏa mãn nhu cầu cao hơn trong tương lai
4. Lượng Xuất khẩu trừ đi lượng Nhập khẩu, chỉ là số sách kế toán phù phiếm mà không có ý nghĩa với đời sống. Nhập siêu phục vụ cho mục 1, Xuất siêu đáp ứng mục 3.
Trong 4 khoản cấu thành nên GDP, chỉ có khoản 1 - chi tiêu của quần chúng là thực chất có ý nghĩa. 3 khoản mục còn lại chỉ cần thiết nếu đáp ứng được mục tiêu tăng trưởng của khoản 1.
Kinh tế Liên bang Mỹ, chi tiêu của dân chúng chiếm hết 80% tổng sản lượng, ngân sách tiêu hết 15-17%, đầu tư khoảng 10%. Phần thiếu hụt đi vay bằng cách bán công khố phiếu hoặc FDI của nước ngoài. Do chi tiêu quá nhiều nên nước Mỹ phải nhập siêu, tiêu thụ nhiều đến mức lố bịch, phúc lợi xã hội không tương xứng với sản lượng và tỷ lệ tiết kiệm/đầu tư thấp giảm cơ hội tăng trưởng.
Nhật Bản và các nước công nghiệp mới nổi NICs chi tiêu 50-60%, ngân sách tiêu 15% và còn lại là tiết kiệm.
Trung Quốc thời cải cách Đặng Tiểu Bình chi tiêu hết 50% và giảm dần theo đà tăng trưởng kinh tế, đến nay chỉ còn quãng 35%.
Việt Nam thời kỳ Đổi mới chi tiêu hết 50-60% rồi giảm dần, đến nay còn cỡ 25-30%, đầu tư/tiết kiệm cỡ 40-45% và ngân sách chiếm xấp xỉ 30% lại còn bội chi 6-7%.
Bây giờ ta so sánh với Campuchia, nước mới thoát khỏi thảm họa diệt chủng và đã từng thua kém xa Việt Nam về tăng trưởng GDP cũng như chỉ tiêu GDP trên đầu người.
GDP trên đầu người, VN luôn gấp 1.5 lần CPC
| GDP đầu người VN so với Campuchia |
Tỷ trọng Chi tiêu - Đầu tư - Thuế:
| Tổng chi tiêu của công chúng so với GDP |
Thực tế chi tiêu trên đầu người của VN và Campuchia lần lượt là $1,233 và $1,450.
Hoặc so sánh tốc độ tăng trưởng GDP với tốc độ tăng thu ngân sách củaViệt Nam theo bảng dưới đây sẽ thấy tăng trưởng GDP của nước ta chủ yếu là do tăng chi tiêu công từ ngân sách.
Hoặc so sánh tốc độ tăng trưởng GDP với tốc độ tăng thu ngân sách củaViệt Nam theo bảng dưới đây sẽ thấy tăng trưởng GDP của nước ta chủ yếu là do tăng chi tiêu công từ ngân sách.
| Tăng trưởng thu ngân sách, đầu tư so với GDP |
Đó mới là bản chất thật của tăng trưởng GDP.
(Sưu tầm)
Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013
Nghe giọt thu rơi
Nhà thơ Thuỳ Loan (Cù Thị Loan) quê Đan Phượng - Hà Nội, nguyên là cán bộ ngành dược nghỉ hưu trước tuổi, hiện là hôi viên Câu lạc bộ thơ xứ Đoài, Thi Đàn Thứ Bảy, Câu lạc bộ thơ Tràng An. Từ năm 2010 đến nay chị đã xuất bản 3 tập thơ. Chị gặp và tặng tôi tập thơ "Nghe giọt thu rơi" vừa xuất bản năm 2013. Nhà thơ Hữu Thỉnh coi chị là "Thủ quân" về Thơ của Lớp Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du Khoá VII do Hội nhà văn tổ chức. Được sự đồng ý của chị, BBT xin trân trọng giới thiệu với đọc giả BlogE một bài thơ trong Tập "Nghe giọt thu rơi" của Nữ sĩ Thuỳ Loan.
SỢ
Nghe tiếng gió em rùng mình sợ lạnh
Nửa giường bên hương đã nguội tàn
Thấy ban mai sợ gói lòng không kín
Để lộ bầu trời u ám mây đen.
Em phải làm gì khi cửa đã cài then
Tiếng gõ cửa xa dần trong nỗi nhớ
Em lo sợ giấc mơ không về nữa
Sợ cái ngày em sẽ hoá hư vô.
Đêm nằm nghe tiếng dế nỉ non
Nhoi nhói vết gai chồi ra từ kí ức
Em thấy sợ con đường đi trước mặt
Sợ cả phần quà anh dành tặng cho em!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

